Huỳnh Ngọc Chênh
Theo DCVO
Xin lỗi mọi người, ra thăm nuôi vợ ốm mà chẳng viết chữ nào về vợ lại cứ lên mạng viết nhằng nhì bỡn cợt chuyện đâu đâu. Khi làm vậy, tui đã gây ra cho bạn bè một cảm giác rằng tui chẳng có chút gì yêu thương quan tâm đến vợ.
Nhưng biết làm sao được, tính tui hể cứ có chuyện buồn trong lòng thì cố viết cái gì đó để quên nỗi buồn, viết như điên. Viết chuyện buồn thiu cũng có, chuyện này chuyện khác cũng có và chuyện tình yêu riêng tư của hai đứa cũng có. Viết rồi cất hết đó, vì không phải chuyện gì cũng đăng lên được. Vì thế lại lên mạng đăng vài chuyện vui vui lèng xèng trong lúc ngồi chờ nàng, để bản thân mình bớt buồn vậy thôi.
Thêm vào nữa, Nguyễn Thuý Hạnh cũng không muốn tui viết về nàng nhiều. Tui thấy cũng đúng vậy, trừ khi có những đột biến về sức khoẻ của Hạnh cần thông báo đến cộng đồng.
Từ mồng 10 tết (19/2), Hạnh lại tiếp tục đợt chữa trị mới tại bệnh viện K sau thời gian nghỉ tết dài. Buổi chiều hàng ngày, xe cứu thương của Viện Pháp y Tâm Thần đưa Hạnh sang bệnh viện K để xạ trị rồi đưa về. Hôm nào có hoá trị thì phài đi từ buổi sáng, vì thời gian truyền hoá chất vào người kéo dài đến 4 giờ đồng hồ. Tui ra đúng vào ngày Hạnh hoá trị (đợt trước tết cũng vậy), Sau khi truyền xong hoá chất Hạnh mệt rã rời, lả đi, nôn tháo tất cả những gì có trong bao tử ra ngoài, phải dìu Hạnh ra xe để nằm trên cáng và chạy về viện Pháp y gấp để nghỉ ngơi. Hạnh kể, khi về viện, suốt chiều hôm đó qua sáng hôm sau cũng không ăn gì được, uống chút sữa vào đều nôn ra hết. Vậy mà trưa hôm sau, Hạnh lại phải lên xe chạy qua bệnh viện K để truyền thuốc giải độc. Quá trình truyền thuốc kéo dài đến gần 3 giờ đồng hồ, sau đó Hạnh được đưa qua phòng xạ trị ngồi chờ đến lượt xạ trị. Thời gian xạ trị ngắn hơn, kéo dài chưa đến 15 phút. Sau đó Hạnh được đi bộ ra sân bệnh viện, có xe cứu thương đưa về.
Từ thứ hai đến thứ sáu hàng tuần, Hạnh đều phải qua quá trình chữa trị như vậy, bao gồm 5 lần xạ trị và một lần hoá trị. Tính đến hôm nay, Hạnh đã qua 10 lần xạ trị và hai lần hoá trị. Hạnh còn phải đến bệnh viện K ba tuần lễ nữa mới kết thúc đợt chữa trị này.
Hoá chất, rồi thuốc giải hoá chất truyền vào người làm Hạnh phù lên và đau mệt đến không thở nổi, nằm lăn lộn trên giường rất là khổ sở.
Những lúc như vậy, Hạnh rất cần người thân ngồi bên cạnh túc trực chăm sóc. Nhưng hoàn toàn không thể nào có được. Chị ruột Hạnh ngày nào cũng đi theo chăm sóc Hạnh, nhưng cũng chỉ ở bệnh viện K, không thể về viện pháp y tâm thần là nơi Hạnh đang bị “giam lỏng” để chữa trị bắt buộc bệnh trầm cảm.
Những khi đó, tui ở đâu? Tui lang thang đi lại trong sân bệnh viện K ngắm người bệnh và thân nhân người bệnh đi lại đông đen và buồn thảm. Dân mình mắc bệnh ung thư nhiều khiếp quá.
Hằng ngày vào lúc 12 giờ trưa, tui vội vã ăn xong, đi bộ từ phòng trọ gần đó qua bệnh viện K ngồi chờ. Khoảng từ 1 giờ đến 2 giờ sau trưa, xe cứu thương chở Hạnh đến. Tui vội vã chạy đến bên Hạnh đi cùng nàng vào đến cửa khu chữa trị. Nàng cùng hai y tá của viện pháp y đi vào còn tui phải đứng ngoài vì không được phép vào. Tui lại đi lang thang trong khu phòng khám của bệnh viện hoặc ngoài sân bệnh viện. Cũng có hôm tui tìm cách lén vào đến phòng truyền thuốc hoặc phòng xạ trị, nhưng cũng chỉ đứng bên ngoài cửa phòng ngóng vào chứ chẳng nhìn thấy Hạnh đâu, nên lại phải ra ngoài.
Ra ngoài chờ cho đến gần 4g thì Hạnh mới xong và đi ra. Lúc đó vợ chồng mới được bên nhau hỏi han chuyện trò. Hai y tá đi cùng dễ dãi cũng cho kéo dài thời gian lên xe, để vợ chồng được vỗ về hàn huyên. Tui lo cho Hạnh một thì Hạnh lo cho tui 10, cứ sợ tui lang thang ở bệnh viện buồn khổ, hối tui về lại Đà Nẵng gấp và bảo tui đừng ra nữa. Tui chẳng lo được gì cho nàng mà còn làm cho nàng thêm nặng lòng lo lắng cho tui. Tui phải luôn miệng cười nói tui vui lắm lắm…
Mấy hôm vừa rồi, cũng may có một số bạn Hạnh cũng đến bệnh viện thăm Hạnh. Chúng tôi gặp nhau bên ngoài, trong khi ngồi chờ Hạnh ra chuyện trò với nhau cũng đỡ buồn.
Một hôm có Huệ Như từ Thái Bình lên, cháu Trịnh Thị Thảo con chị Cấn Thị Thêu, từ Hoà Bình xuống, cháu Thu Đỗ vợ Trịnh Bá Phương từ Dương Nội qua và cháu Hải Nam con nuôi của mẹ Hạnh đến. Hạnh đang rất đau mệt sau khi truyền thuốc giải độc nhưng rất vui khi gặp đông đảo bạn bè, Hạnh khoẻ hẳn ra lúc đó.
Hôm sau lại có cháu Nguyễn Thanh Mai con gái chị Tâm Dương Nội và Tụ Tinh Thần mang hoa đến tặng làm Hạnh xúc động lắm.
Hôm nay Hạnh nói với tui: “Anh hãy nhắn với mọi người, em có biết những quan tâm của mọi người, những vận động của mọi người để em được về nhà chữa bệnh … những sự quan tâm đó là động lực giúp em vượt qua những lúc suy sụp vì quá đau đớn để cố gắng chống cự với cả hai căn bệnh quái ác đang hành hạ em… cho em gởi lời cám ơn đến tất cả bạn bè”
