Hỏi và trả lời về Ủy ban Đoàn Kết Công giáo Việt Nam (bài 1)

TS Phan Quang Trọng và GS Nguyễn Chánh Kết

Theo VNTB

Cũng giống như Giáo Hội Phật Giáo được đảng CSVN dựng nên để phá hoại, xóa bỏ Phật Giáo VN, Ủy Ban Đoàn Kết Công Giáo gồm nhiều tu sĩ và tín đồ công giáo là một công cụ của đảng CSVN để tận diệt công giáo.

VNTB trân trọng gửi đến quý độc giả nội dung buổi mạn đàm về Ủy Ban Đoàn Kết Công Giáo giữa Tiến Sĩ Phan Quang Trọng và Giáo Sư Nguyễn Chánh Kết ngày 15 tháng 2 vừa qua.

Phan Quang Trọng: Cộng sản quyết tâm tiêu diệt tôn giáo, nhưng họ đã hoàn toàn thất bại, vì cho tới nay, ngay cả trong những quốc gia cộng sản, các tôn giáo vẫn tồn tại và phát triển. Vậy họ còn quyết tâm tiêu diệt tôn giáo nữa không?

Nguyễn Chánh Kết: Tôi nghĩ họ vẫn còn y nguyên quyết tâm ấy, họ chỉ thay đổi sách lược thôi. Trước đây, khi họ đóng kín quốc gia họ sau «bức màn sắt», họ tiêu diệt tôn giáo bằng việc giết chóc, khủng bố, bỏ tù, đàn áp dã man tín đồ các tôn giáo thì thế giới không biết rõ và không có bằng cớ để kết án họ. Nhưng bây giờ họ giao thương với các quốc gia khác, nhất là trong thời đại bùng nổ thông tin, những gì họ làm đối với các tín đồ tôn giáo đều bị thế giới biết hết, nên thế giới từng lên án và có những biện pháp chế tài hay trừng phạt họ. Do đó, họ không dám tiếp tục tiêu diệt tôn giáo theo cách tàn bạo như trước nữa, nên họ phải thay đổi sách lược.

Sách lược mới của họ là áp dụng chính sách hai mặt đối với các tôn giáo và chính sách biến chất các tôn giáo.

1. Xin giải thích chính sách hai mặt đối với các tôn giáo của CSVN.

Đối với các tôn giáo, một mặt họ tạo ra một vỏ bọc bên ngoài rất đẹp cho các tôn giáo, bằng việc cho những tôn giáo nào thần phục và chấp nhận sự kiểm soát của họ, được tự do xây cất những chùa chiền, nhà thờ rất lớn, rất nguy nga, đồ sộ và rất đẹp, đồng thời cho tín đồ của những tôn giáo ấy được tự do tham dự những sinh hoạt tôn giáo như thờ phượng, cầu nguyện, lễ lạc, rước sách linh đình… do những tôn giáo ấy tổ chức. Để được tự do như vậy, những tôn giáo ấy phải trả giá bằng việc không còn quan tâm đến mục đích chính hay bản chất của tôn giáo là «khuyến thiện, chống ác», là giáo dục lương tâm quần chúng, là đòi hỏi công bằng xã hội, chống mọi hình thức bất công xã hội. Vì thế, vào những dịp lễ Giáng Sinh, Phục Sinh, lễ Phật Đản, cũng như những ngày lễ Chúa nhật, v.v… người ngoại quốc đến Việt Nam sẽ thấy tín đồ các tôn giáo đến những nhà thờ hay chùa chiền đông hơn ở những quốc gia khác, đương nhiên họ sẽ nghĩ lầm ngay rằng Việt Nam có tự do tôn giáo. Mặt khác, họ đàn áp thẳng tay những tôn giáo nào không chấp nhận sự kiểm soát của họ, và những ai dám vì lương tâm tôn giáo mà lên tiếng phản đối hay góp ý về những sai trái, những tội ác hay những bất công do họ gây ra.

2. Thế còn chính sách biến chất tôn giáo thì sao? Xin giải thích.

Cộng sản luôn luôn chủ trương phải bảo vệ chế độ bằng bất cứ giá nào, mà để làm điều ấy thì chủ yếu là phải làm ác, phải gây bất công, mà bản chất của tôn giáo là cổ võ sự thiện và chống lại sự ác, chống lại bất công, nên tôn giáo luôn luôn bất lợi cho họ. Do quyết tâm tiêu diệt tôn giáo suốt bao thập niên không thành công, nên họ thay đổi sách lược là tìm cách tiêu diệt bản chất chống ác, chống bất công của tôn giáo, biến các tôn giáo trở nên vô hại cho họ, thậm chí trở thành công cụ có lợi cho họ. Bằng cách nào? Bằng cách biến các tôn giáo trở thành những tôn giáo thuần túy lễ hội, nghĩa là chỉ có những sinh hoạt lễ nghi, cầu nguyện, v.v… Nói khác đi, họ muốn tôn giáo trở thành một thứ thuốc phiện, làm tê liệt mọi ý chí đấu tranh, hoàn toàn chấp nhận hiện trạng bị áp bức, đồng thời vô cảm và im lặng trước tất cả những tội ác, những bất công do họ gây ra. Họ đã khá thành công khi tạo ra được những tôn giáo quốc doanh, thuần hóa các chức sắc tôn giáo khiến họ hầu như hoàn toàn làm theo ý muốn của đảng và nhà nước, hay ít ra là không phản đối hay chống lại những chủ trương phi nhân của họ.

Riêng Công giáo là tôn giáo khó quốc doanh hóa nhất, khó biến chất nhất, vì là một tôn giáo có tổ chức rất chặt chẽ, có phẩm trật, trật tự, kỷ luật và bề dưới luôn tôn trọng và tuân hành lệnh của cấp trên. Tuy nhiên, chính sự tôn trọng và vâng lời trong Giáo Hội lại là điều mà Cộng sản có thể lợi dụng để thuần hóa cả Giáo Hội. Cho tới nay thì họ đã thành công phần nào trong việc thuần hóa này. Thành công ở mức độ nào thì còn tùy nhận định của mỗi người. Một linh mục nọ – xin giấu tên vì không muốn gây phiền phức cho đương sự – kể lại lời của một anh công an nói với ông: «Trong một giáo phận, chúng tôi chỉ cần nắm được giám mục giáo phận ấy là kể như giáo phận ấy không còn vấn đề gì đáng ngại nữa.»

Một công cụ mà CSVN sử dụng cho việc thuần hóa hay biến chất GHCGVN chính là Ủy ban Đoàn Kết Công giáo.

3. Về mặt cá nhân tu sĩ, CSVN có cài đặt cá nhân nằm vùng trong GHCG không? vì đó là cách họ làm trong xã hội và các tổ chức đảng phái. Nếu có xin cho thí dụ.

Các chế độ độc tài Cộng sản luôn luôn tìm cách cài cắm người của họ vào trong các tổ chức có thế lực, thậm chí trong các chính quyền của các quốc gia tự do, cả Vatican và dường như họ đã làm được, để làm tình báo, tuyên truyền, vận động sao cho có lợi cho họ, hoặc giảm bớt những gì có hại cho họ. Tại các nước ngoài mà họ còn làm được, huống gì các tổ chức trong nước mà họ có quyền ra lệnh, ép buộc bằng pháp luật hoặc bằng vũ lực, nhất là những tổ chức có thể có hại cho họ, như các tổ chức đấu tranh cho nhân quyền, những tổ chức bất đồng chính kiến, v.v… Các tôn giáo, nhất là Kitô giáo, đặc biệt Công giáo, từ trước đến giờ luôn luôn bị họ coi là những thế lực nguy hiểm cho độc quyền cai trị của họ, nên họ phải cố gắng cài người vào càng nhiều càng tốt, và càng cao cấp càng tốt.

Đương nhiên chẳng có mấy Kitô hữu hay giáo sĩ thuần thành nào muốn trở thành người của họ cả, nếu không vì một cái lợi hay vì một nỗi sợ nào đó. Vì thế, để cài được người vào trong Giáo Hội Công giáo chẳng hạn, thì họ có cả một chính sách gồm nhiều phương cách khác nhau, chủ yếu là các sách lược như «win-win» (cả hai cùng có lợi), «cây gậy và củ cà rốt» (khủng bố và quyền lợi), hoặc «cấy sinh tử phù» (đặt bẫy, mỹ nhân kế, chụp hình / quay phim, blackmail), v.v… được áp dụng cách nào thì tùy từng người.

Một trường hợp nổi tiếng tại Balan, đó là Đức Tổng giám mục Stanislaw Wielgus được Giáo hoàng Benedict XVI bổ nhiệm làm Tổng Giám Mục ở thủ đô Warsaw, nhưng rồi lại bị giáo hoàng bắt phải từ nhiệm vì Giáo hội Công Giáo Ba Lan đã phanh phui ra là Wielgus đã từng cộng tác, làm mật vụ cho Cộng Sản trong 25 năm ở Ba Lan trước đó. Đương nhiên là cũng có những giám mục và linh mục khác hoạt động tương tự cho cộng sản, nhưng còn bí mật, chưa bị khám phá hay lộ diện.

Ngay dưới thời VNCH, có một số linh mục đã hoạt động công khai cho cộng sản, chẳng hạn như Lm Phan Khắc Từ (linh mục hốt rác), Lm Huỳnh Công Minh, Lm Trần Bá Cương (aka Trương Bá Cần), Lm Trần Viết Thọ (giáo xứ Vườn Xoài, chuyên chứa chấp các linh mục thân cộng), v.v… Một số linh mục khác thời VNCH có những hoạt động có lợi cho cộng sản, như chống tham nhũng, chống ông Thiệu, nhưng sau 1975 lại là những người chống cộng sản như Chân Tín, Nguyễn Ngọc Lan, Thanh Lãng, v.v…

Tại Việt Nam, Cộng sản cố gắng cài người vào trong Giáo Hội, không chỉ cài những cá nhân, mà họ còn cài được cả một tập thể vào Giáo Hội. Tập thể đó chính là UBĐKCG.

4. Về mặt tổ chức công khai, CSVN thành lập UBĐKCG do MTTQ lãnh đạo, như vậy có phải UBĐKCG là tổ chức ngoại vi của đảng CS hoạt động trong GHCG? Xin giúp chứng minh lập luận này.

Sau khi Cộng sản nắm được chính quyền ở Miền Bắc vào năm 1954, thì năm 1955, họ thành lập một tổ chức mang danh «Ủy ban Liên lạc Công giáo yêu Tổ quốc» (sau bỏ chữ «yêu Tổ quốc») do Lm Vũ Xuân Kỷ làm chủ tịch, Lm Hồ Thành Biên phó chủ tịch, các Lm Nguyễn Thế Vịnh, Phạm Quang Phước và Võ Thành Trinh làm ủy viên. Và sau 1975, khi đã chiếm được Miền Nam, Cộng sản đã thành lập một Ủy ban tương tự mang danh «Ủy ban Đoàn Kết Công giáo Yêu Nước» vào năm 1983, sau rút lại là «Ủy ban Đoàn Kết Công giáo», là hậu thân của «Ủy ban Liên lạc Công giáo» mà cộng sản đã thành lập ở Miền Bắc. UBĐKCG khởi đầu do các linh mục trong UBLLCG ở Miền Bắc làm nòng cốt cùng với một số linh mục cộng sản tại Miền Nam nói trên, mà người làm chủ tịch đầu tiên là ông Nguyễn Đình Đầu, rồi đến Lm Phan Khắc Từ… và hiện nay là Lm Trần Xuân Mạnh.

Sau khi hai Miền Nam Bắc đã thống nhất thành một nước, thì hai Ủy ban trên cũng thống nhất thành một ủy ban duy nhất với tên UBĐKCG. Cả hai trong thực tế là những tổ chức do Đảng CSVN thành lập với mục đích làm tay sai hay công cụ cho nhà cầm quyền với tư cách đại diện cho người Công giáo tại Việt Nam, để giúp Đảng theo dõi và không chế nội bộ của Giáo hội Công giáo Việt Nam. Do đó, có thể nói: UBĐKCG là một tổ chức ngoại vi của Đảng CSVN để hoạt động trong lòng GHCGVN.

5. Xin giải thích “Hoạt động trong lòng GHCGVN” là sao?

«Hoạt động trong lòng GHCGVN» có nghĩa là có những linh mục, giám mục, hoặc Kitô hữu vốn là người của Giáo Hội nhưng đồng thời cũng là thành viên công khai hoặc bí mật của UBĐKCG nằm vùng trong Giáo Hội, mà Giáo Hội có thể biết hoặc không biết. Họ phải hoạt động trong Giáo Hội theo sự chỉ đạo của Đảng CSVN. UBĐKCG không được GHCGVN chính thức công nhận, nhưng dưới áp lực của CSVN, tổ chức này không bị Giáo Hội chính thức phủ nhận. Một cách nào đó vẫn có một sự thỏa hiệp và liên hệ nào đó giữa các giám mục, linh mục trong Giáo Hội với tổ chức này. Nếu không có sự thỏa hiệp này, chắc chắn Giáo Hội cũng sẽ gặp rất nhiều khó khăn do nhà cầm quyền CSVN cố tình gây cho.

Có thể nói UBĐKCG là trung gian giữa GHCGVN và nhà cầm quyền CSVN. Những sinh hoạt của Giáo hội, như phong chức, thuyên chuyển các linh mục hay giám mục đều phải xin phép nhà nước, và nhà nước chấp thuận hay không là dựa vào ý kiến của UBĐKCG. Khốn thay mọi ý kiến của UBĐKCG đều phải theo sự chỉ đạo của đảng và nhà nước. Nếu Giáo Hội không theo ý kiến của UBĐKCG thì đương nhiên những gì mà Giáo Hội xin phép thực hiện sẽ không được chấp thuận.

6. Tại sao nhà nước CSVN phải lấy lý do đoàn kết GHCG để thành lập một Ủy Ban cho lý do đó. Mục tiêu thật của UBĐKCG là gì?

Từ «đoàn kết» trong chế độ Cộng sản luôn luôn chỉ có nghĩa là liên kết lại với nhau dưới sự chỉ đạo của đảng cộng sản. Và đương nhiên, sự chỉ đạo của đảng cộng sản thường phải là lũng đoạn, làm suy yếu hay tiêu diệt những thế lực hay tổ chức mà họ nghĩ rằng có hại cho đảng, chẳng hạn các tôn giáo, các tổ chức bất đồng chính kiến, trong đó Công giáo là lực lượng mà họ ưu tiên nhắm tới. Do đó, mục đích của UBĐKCG do Đảng Cộng sản thành lập là thực hiện những điều bất lợi cho Đạo Công giáo như đã nói trên, mà cụ thể trong hoàn cảnh hiện tại là lũng đoạn, gây chia rẽ và biến chất Giáo Hội Công giáo.

7. UBĐKCG tổ chức và sinh hoạt thế nào và tại sao đây là hình thức thâm nhập công khai?

Sinh hoạt của UBĐKCG, điều người ta có thể thấy được ngay, đó là những tờ báo giấy và báo điện tử của UBĐKCG. Ở ngoài Bắc trước đây có tờ “Người Công giáo”, và ở trong Nam thì có 2 tờ “Công giáo và Dân tộc”, một tờ tuần san và tờ nguyệt san. Hai tờ báo này đã ngưng phát hành báo giấy sau khi Linh mục chủ nhiệm là Trương Bá Cần qua đời năm 2009 mà không có người thay thế. Hiện nay chỉ còn báo điện tử với trang web là https://www.cgvdt.vn

Mọi sinh hoạt của UBĐKCG như hội nghị thường niên hay những hội nghị khác đều có sự tham dự của đại diện nhà nước như Ban Tôn giáo, Mặt trận Tổ quốc, v.v… để nhận sự chỉ đạo của đảng và nhà nước cho những hoạt động của Ủy ban.

Việc UBĐKCG thâm nhập vào những sinh hoạt của Giáo Hội qua những thành viên của Ủy ban, có khi là người giữ những vai trò quan trọng trong nội bộ Giáo Hội. Điều này hiện nay không còn là điều phải giấu diếm, mà càng ngày càng trở nên công khai. Hiện nay, có nhiều linh mục ra mặt công khai là thành viên của UBĐKCG, nhưng chắc chắn cũng có những linh mục, thậm chí có thể có cả giám mục là thành viên “giấu mặt” của Ủy ban, và họ âm thầm hoạt động theo chỉ đạo của Đảng giữa lòng Giáo Hội.

(Còn tiếp)…

1 bình luận

Bình luận về bài viết này