Phạm Lê Đoan
Theo VNTB

Không chỉ riêng về giá cả các loại hàng hoá, thực phẩm ngày càng tăng cao, mà còn chi phí cho những dịch vụ thiết yếu như điện, nước cũng ảnh hưởng ít nhiều đến đời sống của người dân, để trụ được ở thành phố này là cả thách thức lớn đối với nhiều gia đình.
Trong một khảo sát được thực hiện trước đây (3-4.2025) với 3.000 công nhân, kết quả đã cho thấy hơn 55% chỉ đủ ăn uống cơ bản, gần 8% không đủ sống phải làm thêm, 12% buộc vay nợ hàng tháng. Với số tiền lương của người lao động bình dân, thu nhập vào khoảng 6 – 10 triệu đồng/ tháng, sau khi trừ tiền thuê trọ, điện nước; chi phí sinh hoạt, học tập của con cái; gửi về quê… hầu như là không còn khoản tiền dư để tích cốc phòng cơ. Mâm cơm hằng ngày thì càng ngày càng ít thịt cá, thay bằng rau, trứng, đậu. Có gia đình nấu bằng bếp than để tiết kiệm gas.
Tất cả những điều nói trên, dẫn đến một hệ lụy là những cư dân trẻ chưa dám lập gia đình hoặc hoãn chuyện sinh thêm con bởi lẽ, chi phí cho các khoản học hành của con cái đã chiếm hơn phân nửa số tiền lương mỗi tháng.
“Chi phí cho học hành của con đã chiếm một nửa số tiền lương mỗi tháng tôi kiếm được, đó là chưa kể đến chi phí cho việc học thêm. Cũng có lúc khó khăn, cân nhắc tính cho con nghỉ học thêm nhưng học ở trường không thì không đủ kiến thức cho con; không học thêm thì sợ thua kém bạn bè, rồi giáo viên phân biệt đối xử, ảnh hưởng đến tâm lý của đứa trẻ nữa. Cho nên, dù có thắt lưng buộc bụng, bớt ăn, bớt mặc, người bệnh ung thư bớt uống sữa nhưng vẫn không thể nào bớt khoản chi phí học hành của con được. Thiết nghĩ, nếu như giáo viên của các trường, ai cũng cung cấp đủ kiến thức cho các em, không cần học thêm, Bộ Giáo dục Đào tạo cũng bớt đặt cái áp lực học hành lên con trẻ bằng việc bớt chương trình thì đỡ không chỉ con em mà còn cả phụ huynh”, phụ huynh Trần Văn Tư chia sẻ.
Trong bối cảnh giá cả các loại dịch vụ, hàng hóa, thực phẩm ngày càng tăng cao, để trụ được ở Thành phố Hồ Chí Minh là cả thách thức lớn với nhiều người lao động. Tiền lương tối thiểu vùng đã tăng nhưng không đủ để người lao động “đủ sống” ở thành phố lớn. Câu hỏi nhức nhối: Bao giờ đồng lương mới đuổi kịp giá cả để người lao động bớt cảnh thiếu trước hụt sau?
“Lương tăng nhưng vật giá cũng tăng theo, cũng khó có thể trách các doanh nghiệp, bởi một doanh nghiệp có cả nghìn công nhân, còn đơn hàng thì cũng bị ảnh hưởng ít nhiều từ sau đại dịch Covid19. Chính sách tốt thì không chỉ đời sống của người lao động tốt lên mà ngay cả doanh nghiệp cũng tốt lên. Doanh nghiệp tốt lên thì lương công nhân cũng sẽ tăng theo. Cho nên, căn cơ, vẫn là câu chuyện của chính sách”, chị Thuý, từng làm quản lý ở một xưởng giày chia sẻ.
Chi phí cho ăn uống, sinh hoạt thì tăng, trong khi đồng lương vẫn chưa thấy có dấu hiệu thay đổi, đó là chưa kể đến, sau sáp nhập, tiền lương của một số lao động, viên chức cũng ảnh hưởng. Đó là chưa kể đến tác động của thuế, của những quy định về hoá đơn điện tử đã “vẽ” nên bức tranh khó khăn đồng đều hơn trong nhiều lĩnh vực, ngành nghề.
Người dân thì lắc đầu ngao ngán, báo chí trong nước thì lên tiếng nhưng tình hình có thay đổi tích cực hơn hay không thì vẫn chưa rõ ràng, trong khi đó, một cơ quan chính phủ lại đề xuất áp lỗ của doanh nghiệp lên giá điện sinh hoạt của người dân.
“Làm quần quật cả tháng, tính toán chi tiết từng bữa ăn, chi phí sinh hoạt rồi học hành… vẫn không dư nổi một đồng xu dính túi”, ông Nguyễn Hải, một cư dân ở Thành phố Hồ Chí Minh bức xúc.