Ba Khía
Theo VNTB
Luật nhân quyền quốc tế hoạt động trên chế tài tự nguyện của mỗi quốc gia khi họ chủ động tham gia vì chính họ nhận thức rằng chỉ có tôn trọng và bảo vệ nhân quyền của người dân thì mới có thể làm bạn được với trào lưu văn minh thế giới.
Tham gia thì phải làm gì?
Luật nhân quyền quốc tế bao gồm chín công ước nhân quyền của Liên Hiệp Quốc. Các công ước này ra đời từ nhận thức chung của nhân loại rằng bộ máy quản trị quốc gia thường có xu hướng lạm dụng quyền lực được người dân trao cho để xâm phạm hoặc hạn chế chính các quyền mà người dân vốn phải được thụ hưởng. Vì thế, trên bình diện quốc tế, cần phải có những đạo luật nhân quyền quốc tế và các thiết chế đi kèm mỗi đạo luật để nhắc nhở và khuyến khích mỗi quốc gia cần ý thức về nghĩa vụ của mình trong việc đảm bảo các quyền của người dân.
Luật nhân quyền quốc tế hoạt động trên chế tài tự nguyện của mỗi quốc gia khi họ chủ động tham gia vì chính họ nhận thức rằng chỉ có tôn trọng và bảo vệ nhân quyền của người dân thì mới có thể làm bạn được với trào lưu văn minh thế giới.
Các quốc gia khi tham gia các công ước quốc tế đều hiểu rằng họ cần phải tuân thủ các mục tiêu, nguyên tắc và khuyến nghị bao gồm:
– Thực thi triệt để các quy định trong mỗi công ước mà họ tham gia. Tham gia nhưng không thực thi thì không có ý nghĩa gì.
– Phổ biến nội dung mỗi công ước, phổ biến các bản báo cáo của các bên và các kết luận của uỷ ban theo dõi công ước về tình hình thực thi công ước của chính họ. Phải chủ động trao đổi với các tổ chức theo dõi nhân quyền để nhận các khuyến nghị từ họ. Tất cả những việc này nhằm thiết lập một cơ chế mà trong đó chính quyền phải tự đặt mình là đối tượng phải chịu sự theo dõi và giám sát hoạt động bởi người dân, các định chế nhân quyền quốc tế và các tổ chức theo dõi nhân quyền.
– Tham gia các nghị định thư bổ sung trong đó việc tối quan trọng là cần tham gia ít nhất nghị định thư thứ nhất để thừa nhận vai trò và quyền lực của uỷ ban theo dõi mỗi công ước nhằm tự đặt mình dưới sự phán xét của thiết chế vô cùng quan trọng và đặc biệt này. Đồng thời ở trong nước cũng phải thiết lập một uỷ ban chuyên theo dõi công ước hoạt động trên cơ chế độc lập.
Chính quyền Việt Nam: tham gia chỉ để nghiên cứu
Các phiên họp rà soát về tình hình thực thi Công Ước Quốc Tế Về Các Quyền Dân Sự Và Chính Trị (International Covenant on Civil and Political Rights – ICCPR) trong khuôn khổ chu kỳ thứ tư, năm thứ 43 mà Việt Nam đã tham gia vừa diễn ra trong hai ngày 7 và 8 tháng 7 năm 2025 vừa qua tại Geneva, Thuỵ Sĩ giữa các chuyên gia nhân quyền Liên Hiệp Quốc và một số đại diện chính quyền Việt Nam. Tại đây, lần đầu tiên hai vị quan chức Việt Nam đã thẳng thắn cho các chuyên gia nhân quyền Liên Hiệp Quốc biết một sự thật trần trụi rằng: 43 năm Việt Nam tham gia chỉ để nghiên cứu chứ không phải để thực thi nhằm bảo vệ quyền thụ hưởng cho người dân!!!
Mời mọi người xem các lời tuyên bố này trong video ghi lại trực tiếp phiên họp rà soát thứ 4244 đang được lưu giữ trên trang web của Liên Hiệp Quốc với các chỉ dẫn cụ thể như sau:
Đường link chi tiết xin để dưới bài (*)
Tuyên bố của ông Đào Quý Lộc, Vụ Phó, Vụ Hợp Tác Quốc Tế, Bộ Tư Pháp được đưa ra tại thời điểm 01:22:20 trong video.
Tuyên bố của bà Lê Thị Thu Hà, đại diện Bộ Công an được đưa ra tại thời điểm 01:59:00 trong video.
Nội dung các tuyên bố này có thể được hiểu và tóm lược tập trung vào ba ý chính bao gồm:
– Việt Nam có các Luật Khiếu nại, Luật Tố cáo và một số luật khác đủ để đảm bảo việc giải quyết các vấn đề nhân quyền. Hệ thống luật của Việt Nam mang giá trị thực tiễn cao hơn ICCPR. Đã đến lúc ICCPR cần được xem xét theo chuẩn mực của Việt Nam!!!
– Việt Nam có các cơ quan chức năng như Ban Dân nguyện Quốc hội, Viện Quyền Con Người, các cơ quan bảo vệ người khuyết tật, phụ nữ, trẻ em và từng loại đối tượng khác. Các cơ quan này đủ để đảm bảo nhân quyền cho từng đối tượng chuyên biệt trong xã hội. Việc thành lập một uỷ ban chuyên theo dõi công ước hoạt động trên cơ chế độc lập là thừa thãi và lãng phí nên không cần thiết.
– Việt Nam sẽ tiếp tục nghiên cứu nhưng không xác định thời gian kết thúc nghiên cứu này.
Rõ ràng các tuyên bố trên của hai vị đại diện cho chính quyền Việt Nam với Liên Hiệp Quốc không chỉ đơn thuần là việc cho biết họ chỉ đang nghiên cứu ICCPR. Nó còn là sự thách thức ngầm cho biết họ đang coi thường một công ước quan trọng nhất của Liên Hiệp Quốc và tự khẳng định họ mới là chuẩn mực để thế giới phải học hỏi.
Xin hãy cùng chúng tôi chia sẻ đường link video chứa các phát ngôn nói trên của các quan chức Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc. Đồng thời, trên tư cách là người thụ hưởng giá trị của ICCPR, bạn có nhận định cá nhân của mình thế nào về những tuyên bố của chính quyền Việt Nam? Hãy cho chúng tôi biết và để cùng nhau hành động bằng quyền của mình.
___________________
Tham khảo:
