Theo Tiengdan
Từ khi tôi trở thành người bất đồng chính kiến cho đến nay thì Trương Dũng là người thân thiết gắn bó với tôi nhất. Anh hơn tôi 5 tuổi, chúng tôi chơi với nhau không phân biệt tuổi tác và như thể cùng giới tính.
Chúng tôi thường đi “dạt vòm” cùng nhau trước mỗi cuộc biểu tình, đi thăm tù, thắp nhang tưởng niệm, dự các phiên toà chính trị, và đặc biệt chúng tôi hay giương biểu ngữ cùng nhau trên đường phố, giữa trời trưa nắng hay những lúc sáng sớm, khi gần tối, làm những cuộc biểu tình nhỏ. Việc gì cũng phải đủ hai anh em mới thành. Cuộc biểu tình nào cũng có mặt hai anh em tôi, có cuộc biểu tình còn do hai anh em tổ chức.
Vì cả hai cùng rất cá tính, và cùng ngang bướng ương ngạnh, cố chấp như nhau, nên không ít lần chúng tôi bất đồng, cãi vã, gây lộn chỉ thiếu nước choảng nhau. Sau đó thì cạch mặt cả mấy tuần lễ, rồi lại tìm đến làm lành, vì chỉ một người thì không thể “tác chiến” được, và vì có thức ăn ngon muốn mang đến nhà cho nhau, cũng như cơn tức đã nguôi.
Mã mở khoá cửa nhà tôi anh biết, mã mở khoá iphone của tôi anh cũng biết, tôi chẳng giấu anh điều gì, anh cũng tâm sự với tôi mọi chuyện. Anh tâm sự rằng trước kia anh cũng tham tham sân si lắm, cũng biết đo gian bán dối, nhưng từ khi thành “phản động” anh thờ Phật và sống khác hẳn. Quả thật tôi thấy anh rất trong sáng và minh bạch, đặc biệt chuyện tiền bạc. Anh cũng là một người xông xáo, nhiệt tình hiếm có trong mọi trường hợp, hoàn cảnh.
Có một dạo bị CA cấm ngặt quá không thể thể hiện được chính kiến, chúng tôi đành tập yoga bằng cái thẻ của tôi ở sàn California Royal vào các buổi trưa. Tập xong tôi thích rủ anh đi ăn bún đậu mắm tôm ở quán gầm tàu điện trên cao ngay cổng Royal. Nhưng anh dứt khoát chỉ cho tôi trả tiền ko quá 2 lần, và bảo lần sau để anh chi. Nhưng “lần sau” ấy thường là rất lâu vì anh ko mấy khi có tiền.
Trưa hôm đó sau buổi tập, hai anh em ngồi tâm sự dưới chân mấy con ngựa ở sân quảng trường Royal. Tôi bảo anh: “Mai em nghỉ tập, vì em hẹn đến thăm nhà chị gái em”.
Thế rồi sáng hôm sau tôi bị bắt trước cửa nhà chị gái tôi.
Suốt mấy tuần sau khi tôi bị bắt, anh mỗi ngày đăng mấy stt trong vô vọng kêu gọi mọi người đòi trả tự do cho tôi, rồi anh tag vào fb tôi nên sau khi ra tù và vào fb tôi mới biết anh buồn bã xót xa thế nào khi tôi bị bắt.
Khi tôi bị đưa vào trại tâm thần, sau gia đình tôi thì anh là người đầu tiên vào thăm tôi. Nhớ là tôi thích ăn bánh chưng, anh mua cho tôi hẳn 4 chiếc. Nhìn thấy tôi anh đã khóc. Tôi ngạc nhiên vì một người ngang bướng nóng nảy như anh mà cũng yếu đuối. Qua bức tường kính ngăn cách, tay cầm cái điện thoại bàn, anh hạ giọng dặn tôi: “Em thèm ăn gì thì bảo anh, mai anh sẽ mua mang vào cho em. Em đi tù, anh rất buồn và thương em. Giờ em lại phải vào trại tâm thần thế này…”.
Tôi bảo: “Em chẳng thèm ăn gì đâu”, vì tôi biết anh chẳng mấy khi có tiền, với lại tôi cũng không muốn anh phải vất vả thăm tôi.
Nhưng sau đó viện ra quy định cấm thăm tôi, và rồi anh cũng bị bắt, vẫn điều 117 như tôi, (anh bị kết án 6 năm tù), nên từ đó tôi và anh không thể gặp lại.
*
Biết tin tôi ra tù anh mừng lắm, bị giam ở tận Gia Lai, anh gọi điện về cho vợ, dặn lấy số điện thoại của tôi. Rồi tháng sau anh dành cả 10 phút tiêu chuẩn gọi điện tháng để gọi cho tôi. Anh dặn dò tôi phải lạc quan chữa bệnh. Rồi anh kể: “Từ hồi đi tù anh thay đổi nhiều lắm, hàng ngày anh tụng kinh niệm phật nên cái tính anh giờ không nóng nảy hồ đồ như trước nữa. Anh vẫn nhớ cái lần cãi nhau với em, em đã tức tối bảo: “Anh là đàn ông lại hơn em 5 tuổi mà cứ một ăn một bật lại em từng câu, chẳng bao giờ nhường nhịn, (tôi giật mình thấy anh còn nhớ, trong khi tôi thì đã quên ko biết nói câu ấy lúc nào). Sau lần ấy anh cứ suy nghĩ mãi, anh ân hận. Giờ anh thay đổi, điềm tính rồi”. Đang nói chuyện thì có tiếng cán bộ nữ nhắc sắp hết 10 phút, anh vẫn “chứng nào tật ấy” quát lên: “Đã hết 10 phút đâu, vẫn còn 2 phút kìa, tự nhiên nhắc làm người ta mất toi gần một phút”. Và anh lại thòng thêm một câu châm chọc rất là “Trương Dũng”. Tôi bật cười vì riêng cái đoạn anh mắng người ta cũng đã tốn thêm hơn một phút. ![]()
*
Chiều nay tôi ngồi trên sân thượng viết một kỷ niệm về anh, rồi vào fb của anh để tìm tấm hình, tình cờ thấy những hình ảnh hai anh em giương biểu ngữ làm những cuộc biểu tình mini trên đường phố để thể hiện quan điểm, thấy nhớ và thương anh quá. Chắc gì lúc anh ra tù tôi còn sống. ![]()
P/SChúng tôi không có nhiều ảnh hai anh em chụp chung như số lần hai anh em “tác chiến” cùng nhau. Bởi chỉ có hai anh em nên phải người nọ chụp cho người kia, vì thế ko thể cả hai anh em cùng một tấm hình.
