Câu nói của ông Tô Lâm sai hay em Tifosi sai?

Dương Quốc Chính

Theo Tiengdan

Hôm trước mình chưa có ý kiến gì về nội dung của status em Tifosi đánh giá câu nói của ông Tô Lâm: “50-60 năm trước người Singapore mong ước được sang Chợ Rẫy chữa bệnh” là không chính xác, làm nhiều người tin ngay. Giờ mình mới phân tích nhé.

Tifosi chứng minh ông Tô Lâm nói sai bằng cách đưa GDP đầu người của Singapore so với VNCH là gấp 6 lần và nêu các thành tích về y tế của Singapore để chứng minh rằng y tế của Singapore là phát triển hơn y tế của VNCH, từ đó suy ra ông Tô Lâm “chém” bậy.

Ảnh chụp màn hình

Về logic, phương pháp chứng minh đó khá là chuẩn chỉ, nếu chỉ thoạt nhìn và với nền tảng kiến thức lịch sử ở tầm lơ mơ. Mình phản biện lại nhé.

Chúng ta nên biết rằng nền kinh tế VNCH và Singapore là rất khác nhau. VNCH phát triển kiểu “đầu to”, tức là rất lệch, đô thành Sài Gòn phát triển vượt bậc so với các địa phương khác, kể cả so với Đà Nẵng hay Huế, Cần Thơ. Còn Singapore bản chất chỉ là một thành phố, tương đương Sài Gòn, nên phát triển đồng đều hơn. Nên nếu so sánh GDP đầu người thì phải so Singapore với Sài Gòn thì hợp lý hơn. Còn nếu so với VNCH thì sẽ bị chia sẻ với các địa phương nghèo đói khác. Nên cách so sánh GDP bình quân đầu người Singapore với VNCH là không nói lên sự tương quan phát triển y tế ở Sài Gòn và Singapore.

Đoạn dưới đây mình trích từ cuốn Khi đồng minh nhảy vào của Nguyễn Tiến Hưng, ông nguyên là Tổng trưởng Bộ Kế hoạch của VNCH, nên số liệu và kiến thức về kinh tế là rất chuẩn.

Trích:

“Trước năm 1954, miền Nam không có đại học. Muốn học cử nhân phải ra Hà nội. Tới 1973, Đại học Sài gòn đã đứng vào hàng quốc tế. Vài thí dụ: bác sĩ xuất thân từ Đại học Y khoa đủ sức phục vụ cho đoàn quân 1,2 triệu mà không cần đến bác sĩ nước ngoài. Sau này họ di tản sang Mỹ, chỉ cần một hai năm đào tạo lại và học thêm tiếng Anh là hành nghề được ngay.

Luật gia tốt nghiệp từ khuôn viên “cây dài bóng mát, con đường Duy Tân”, đã làm việc cho các hãng Mỹ ngay ở Sài gòn, và được thán phục. Khi họ đi du học thì thấy luật pháp Mỹ quá rõ ràng, học lại còn dễ nữa”.

Hết trích.

Xin lưu ý thêm một điều là VNCH lúc đó là chiến trường nên đương nhiên có rất nhiều người bị thương, vì thế mà các bệnh viện phải hoạt động hết công suất. Như trên có viết là bác sĩ đủ sức phục vụ đoàn quân 1,2 triệu không cần bác sĩ nước ngoài. Có thể có một số ca rất nặng thì chuyển ra nước ngoài chữa thôi.

Chất lượng y tế ngoài cơ sở vật chất ra thì cần cả con người nữa. Mà đất nước đang có chiến tranh liên miên thì đội ngũ y tế có lợi thế là được thực hành tốt hơn các nước hòa bình.

Ngoài ra, vì bệnh viện VNCH còn chạy chữa cho rất đông người nước ngoài như Mỹ và đồng minh, nên chất lượng y tế cũng bắt buộc phải nâng tầm quốc tế vì không phải ca nào cũng chuyển ra nước ngoài được. Nên nhớ là người phương Tây ở VNCH thời đó có lẽ đông hơn ở Singapore nhiều lần, do ăn theo 500 ngàn quân Mỹ và đồng minh ngoại quốc.

Từ các ý trên có thể suy ra rằng cho dù GDP đầu người của Singapore cao gấp 6 lần VNCH thì không chắc rằng Singapore đã phát triển hơn Sài Gòn và chất lượng y tế Singapore phát triển hơn y tế Sài Gòn nói chung và bệnh viện Chợ Rẫy nói riêng.

Thực ra câu nói của ông Tô Lâm cũng chỉ là dạng thậm xưng, có ý muốn nói rằng Việt Nam đã từng có thời gian phát triển ngang tầm khu vực và nói kiểu chung chung vậy thôi. Nên nếu muốn phủ định 100% thì khó, hoặc khẳng định 100% cũng khó. Nên đọc thì phải hiểu ở cái nghĩa rộng kia chứ không nên hiểu máy móc word by word.

Đáng nhẽ vụ này anh em trợ lý của ông Tô Lâm phải xử lý khủng hoảng truyền thông, đăng báo CAND một bài sấm sét, đập tan các luận điệu thù địch của bé Tifosi. Đây mình chờ mấy hôm không thấy tăm hơi đâu nên phải lên tiếng. Một là do anh em trợ lý đuối lý, hai là ngại anh em… à, mà thôi. Đề nghị Bộ Công an trả nhuận bút cho mình.

Bình luận về bài viết này