Tuấn Khanh
Theo SGN
Hồi Giáng Sinh, tôi có đọc được một lời chúc từ ông Nguyễn Trường Chinh đến mọi nhà. Ông viết “Kính chúc Quý Cha, Quý Thầy, Cô, Bác, Anh, Chị cùng các quý Ân Nhân xa gần một mùa Noel ấm áp, an lành và ngập tràn Hồng ân Thiên Chúa. Trân trọng và biết ơn tất cả Các Bạn”.
Chưa có lời chúc cho niềm vui và hạnh phúc nào mà nghe đau đáu, xốn xang đến vậy. Tất cả những người mà ông Chinh gửi lời chúc, đều được viết hoa. Chúng ta – tôi và các anh chị đã làm gì để được biết ơn và viết hoa như vậy, trong lời chúc bình an, mà phía sau nó là miên trường những xót xa ngậm ngùi?
Mấy hôm trước, tôi vô tình thấy được bức ảnh một người đàn ông khóc nức nở vì không mua được vé vào xem một trò vui. Gương mặt ông ta buồn như trẻ thơ, đến mức tôi không nỡ nói một lời trêu chọc. Người Việt hôm nay có vẻ được vây quanh mình bằng những trò vui, và khóc cười trong những rộn rịp đó, khiến những ai oán đời thường đang chìm dần vào bóng tối. Phận người cô độc trong số phận không may, lại càng cô độc hơn bao giờ hết.

Tôi ngẫm nghĩ, và nhớ dường như khó tìm được bức ảnh nào của ông Chinh khóc, hay cười. Gương mặt ông bị đóng kín với sự chịu đựng từ hơn một thập niên, kể từ ngày ông nằm đường, nằm đất đi kêu oan cho con mình. Đôi vợ chồng già đã viết ngàn lá đơn kêu oan, thỉnh nguyện, xin cứu xét, nhưng mọi thứ vẫn chết lặng trong tiếng náo nhiệt của vạn trò vui trên đất nước này.
Tôi nhớ có lần nói chuyện với bà Nguyễn Thị Loan, mẹ của Hồ Duy Hải, người chịu án tử tù treo suốt 16 năm qua. Lúc bà đang miên man kể những tình tiết oan trái của con mình, bỗng bất chợt bà gào lên như đang đứng giữa công đường, rồi giật mình, bà nói xin lỗi do không kiểm soát được tinh thần của mình. Những tờ biên lai của bưu điện xác nhận gửi đơn kêu oan của gia đình bà suốt bấy nhiêu năm, giờ có thể đóng thành thùng. Với một gia đình ở nông thôn, việc tự viết, hay ngồi nói để ai đó viết giùm, là những tâm tư thoi thóp hy vọng, và cũng không dễ dàng. Có lần bà nói, buổi sáng bà ra Hà Nội gửi đơn, buổi chiều khi nhân viên cơ quan đi đổ rác, bà tìm thấy cả lá đơn mang hy vọng của bà và người trong ngục tối, lẫn trong những thứ vứt đi đó.

Ông Tô Lâm có tuyên bố về một kỷ nguyên mới. Và dĩ nhiên, cái mới trong những nghĩ suy những nhà lãnh đạo, ắt phải là niềm vui cho con người, là hy vọng của đất nước. Nhưng kỷ nguyên mới có lẽ còn khó mà bước tới, nếu phía sau, bóng tối và những điều nhùng nhằng chưa giải quyết trọn tình trọn lý – như cái chết vẫn đang treo trên đầu những tử tù kêu oan vẫn còn đó.
Trong năm mới đến, tôi lại nghe như có lời chúc bình an của tử tù vẫn suốt một đời đòi minh bạch Lê Văn Mạnh (*), ở dưới nấm mồ. Một lời chúc lạnh lẽo trong cuộc đời đang rất rộn niềm vui.
————-
(*)
Các tổ chức nhân quyền quốc tế lên án gay gắt việc Việt Nam hành quyết tử tù được cho là bị kết án oan Lê Văn Mạnh, một quyết định mà luật sư cho rằng có thể là “phép thử dư luận” của chính quyền nhưng gây phẫn nộ trong công luận.
